Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Nổi bật

Các bài đăng gần đây

"Thành Công Rồi, Sao Vẫn Thấy Chênh Vênh?" – Đi Tìm Mảnh Ghép Cuối Cùng Của Một Cuộc Đời Trọn Vẹn

Chúng ta đang sống trong một thế giới dạy con người cách trở nên "xuất chúng", nhưng lại quên dạy cách để trở nên "hạnh phúc". Bạn có bao giờ tự hỏi: Tại sao mình đã nỗ lực 200%, đạt được những cột mốc mà người khác mơ ước, nhưng mỗi tối trở về nhà vẫn đối diện với một khoảng rỗng vô hình? Phải chăng, công thức thành công mà chúng ta đang theo đuổi đã bị thiếu mất một biến số quan trọng nhất? Nghịch lý của người "thành đạt nhưng cô đơn" Hãy nhìn vào cách xã hội vận hành: Chúng ta được lập trình để cạnh tranh, để chiến thắng, để mạnh mẽ. Chúng ta học cách che giấu sự yếu đuối, đeo lên những chiếc mặt nạ hoàn hảo để giao dịch với đời. Kết quả là gì? Chúng ta có những "đối tác", những "đồng nghiệp", những "mối quan hệ xã giao", nhưng lại thiếu vắng những "con người" thực sự bên cạnh. Thành công về danh vọng, tiền bạc có thể mang lại sự thỏa mãn nhất thời (Pleasure), nhưng Hạnh phúc thực sự (Happiness) lại đến từ chất l...

Tết 2026: Trào lưu "Lì xì Thấu hiểu" & Ứng dụng Đọc vị cực Hot

TẾT 2026: KHI NGƯỜI TRẺ RỦ NHAU "BỚT LÌ XÌ TIỀN, THÊM LÌ XÌ THẤU HIỂU" (Dân trí) - Không còn đặt nặng giá trị vật chất trong những phong bao đỏ, Tết Bính Ngọ 2026 đang chứng kiến một trào lưu văn hóa thú vị: Dùng công nghệ để "đọc vị" và trao nhau những "tấm bản đồ" định hướng cuộc đời thay vì những lời chúc xã giao rập khuôn. Nỗi sợ "Tết xã giao" và những phong bao vô hồn Đã từ lâu, Tết Nguyên Đán trong mắt nhiều người trẻ trở thành một "gánh nặng" vô hình. Gánh nặng không chỉ nằm ở tài chính, mà còn ở sự mệt mỏi của những cuộc gặp gỡ xã giao. Chúng ta gặp nhau, trao vội phong bao lì xì, nói vài câu "Tiền vào như nước", "Hay ăn chóng lớn"... rồi ai lại cắm cúi vào điện thoại người nấy. Sự kết nối thực sự dường như đã bị đánh rơi đâu đó giữa những mâm cao cỗ đầy. "Mình sợ nhất là chúc Tết sếp hoặc mừng tuổi đ...

Khi tâm trí sống ở quá khứ và tương lai

Cơ thể bạn đang ở đây. Nhưng tâm trí thì không. Nó đang lạc ở một nơi khác — trong quá khứ, với những điều không thể đổi; hoặc trong tương lai, với những điều chưa hề xảy ra. Và chính khoảng cách ấy là nguyên nhân thật sự của nỗi bất an. Quá khứ trói ta bằng tiếc nuối, tương lai giam ta bằng lo âu Ta thường tin rằng mình “đang sống”, nhưng thật ra ta đang đi lại trong những đoạn phim cũ của ký ức. Ta nghĩ về lời nói đã lỡ, những điều ước chưa làm, những sai lầm không thể quay lại. Rồi ta lo — liệu mai này có đủ, có kịp, có hơn người khác không? Tâm trí cứ thế nhảy liên tục giữa hai đầu: hối tiếc và sợ hãi. Và ta mệt không phải vì hiện tại, mà vì chưa bao giờ thật sự sống trong hiện tại. Hiện tại – nơi duy nhất bạn có thể hạnh phúc Quá khứ đã xong, tương lai chưa đến. Chỉ có hiện tại là thật sự đang diễn ra. Khi bạn đang ăn mà tâm trí nghĩ đến việc khác, bạn không còn nếm được hương vị. Khi bạn đang bên người thân mà đầu vẫn nghĩ đến công việc, bạn đang ở đó – nhưng khô...

Mỗi sáng soi gương, bạn thấy ai?

  Mỗi sáng, bạn nhìn vào gương. Khuôn mặt quen thuộc, nụ cười quen thuộc, cách vuốt tóc quen thuộc. Nhưng thử hỏi lòng mình: Người trong gương là “tôi thật”, hay chỉ là phiên bản mà thế giới mong đợi? Khi ta sống trong vai người khác quá lâu Từ nhỏ, ta đã được dạy cách trở thành “người tốt”, “người giỏi”, “người thành công”. Và ta cứ thế mang trên mình từng lớp kỳ vọng: của cha mẹ, thầy cô, xã hội, bạn bè. Cho đến một ngày, ta đạt được mọi thứ – nhưng chẳng còn nhận ra chính mình. Ta sống để được công nhận, làm việc để được khen ngợi, cười để người khác thấy ta hạnh phúc. Và rồi, khi màn đêm buông xuống, ta thấy trống rỗng đến lạ. Không phải vì ta không có gì, mà vì ta không còn biết mình là ai. Tôi – người thật và người được lập trình Người thật bên trong bạn có thể giản dị, nhẹ nhàng, thích yên bình. Nhưng “phiên bản xã hội” lại buộc bạn phải bận rộn, cứng rắn, luôn đúng và luôn hơn người khác. Sự mâu thuẫn giữa hai “cái tôi” ấy là nguyên nhân khiến ta kiệt sức...

Tâm trí cũng cần dinh dưỡng

  Ta chăm cơ thể bằng thực phẩm, nhưng lại để tâm trí đói khát từng ngày. Cơ thể ăn cơm, còn tâm trí ăn cảm xúc. Và trong thế giới đầy tiếng ồn này, nhiều người đã cho tâm trí ăn toàn lo âu, ganh đua, so sánh và sợ hãi. Khi tâm trí bị bỏ đói Mỗi sáng, bạn mở điện thoại – và thay vì nạp năng lượng, bạn nạp vào mình một mớ hỗn độn: tin tiêu cực, lời khoe khoang, so sánh, tranh cãi, và áp lực thành công. Bạn chưa kịp ăn sáng, mà tâm trí đã “bội thực” căng thẳng. Giống như cơ thể thiếu vitamin sẽ yếu, tâm trí thiếu dinh dưỡng sẽ dần chai sạn: Không còn cảm thấy vui dù được nghỉ. Không thấy ý nghĩa dù đang “thành công”. Không thấy ai đủ tin cậy, kể cả chính mình. Tâm trí đói là khi bạn làm nhiều hơn sống, biết nhiều hơn cảm, và nghe người khác nhiều hơn nghe chính mình. Dinh dưỡng của tâm trí không phải tri thức – mà là trải nghiệm lành mạnh Ta tưởng rằng chỉ cần đọc thêm sách, học thêm kỹ năng là sẽ ổn. Nhưng tâm trí không lớn lên nhờ tri thức, mà nhờ cảm xúc là...

Mệt không phải vì công việc, mà vì phải tỏ ra ổn

Mỗi sáng, bạn soi gương, mỉm cười và tự nhủ: “Ổn mà, cố thêm chút nữa.” Rồi cả ngày bạn làm việc, cười nói, hoàn thành đủ vai diễn – nhân viên tận tụy, cha mẹ mẫu mực, bạn bè tích cực. Ai nhìn vào cũng nghĩ bạn mạnh mẽ. Chỉ có bạn biết… bên trong mình đang dần trống rỗng. Không phải công việc khiến ta kiệt sức – mà là cảm xúc chưa bao giờ được nghỉ Bạn có thể làm việc 10 tiếng mà vẫn vui, nhưng chỉ cần 10 phút phải “giả vờ ổn”, bạn đã mệt rã rời. Công việc tiêu hao thể lực. Giả vờ ổn tiêu hao linh hồn. Con người không mệt vì việc lớn, mà vì phải gồng qua những điều nhỏ: – Nụ cười lịch sự khi tâm trí muốn khóc. – Câu “không sao đâu” khi lòng muốn hét lên. – Sự im lặng khi điều duy nhất bạn cần là được lắng nghe. Gồng lên mãi, cuối cùng ta quên mất cảm xúc thật của mình Có người đã sống quá lâu trong vai “người mạnh mẽ” đến mức quên mất mình từng yếu đuối. Có người mải chăm sóc cho người khác đến nỗi quên mất cơ thể và tâm hồn mình cũng cần được chạm. Khi ta không cho ...

Cơ thể ghi nhớ mọi điều tâm trí muốn quên

  Có những ký ức bạn nghĩ mình đã quên. Một nỗi buồn, một cơn giận, một lời nói khiến tim thắt lại — bạn bảo “chuyện cũ rồi”. Nhưng cơ thể thì không quên. Nó nhớ tất cả. Chỉ là thay vì nước mắt, nó chọn cách lên tiếng bằng… cơn đau. Cảm xúc bị kìm nén không biến mất – nó đi trú ngụ Bạn có từng để ý, khi lo lắng, bụng lại quặn? Khi tức giận, vai và cổ cứng đờ? Khi buồn, ngực nặng như có đá đè? Cảm xúc không tan đi, chúng trú ẩn trong cơ thể. Mỗi lần bạn nuốt giận, ép mình “ổn”, cố tỏ ra mạnh mẽ — năng lượng cảm xúc ấy bị nén lại, lưu trong cơ bắp, dây thần kinh, nhịp thở. Và một ngày nào đó, khi tâm trí không còn chịu nổi, cơ thể sẽ thay bạn nói ra bằng bệnh. Tâm trí muốn quên, cơ thể vẫn nhớ Khoa học gọi đó là body memory — “trí nhớ cơ thể”. Khi từng bị tổn thương, trải nghiệm đau đớn được ghi lại không chỉ trong não, mà còn trong từng tế bào. Cơ thể học cách co lại, cảnh giác, đề phòng – ngay cả khi bạn không còn nhớ lý do. Đó là lý do vì sao: Bạn phản ứng qu...