Chúng ta đang sống trong một thế giới dạy con người cách trở nên "xuất chúng", nhưng lại quên dạy cách để trở nên "hạnh phúc". Bạn có bao giờ tự hỏi: Tại sao mình đã nỗ lực 200%, đạt được những cột mốc mà người khác mơ ước, nhưng mỗi tối trở về nhà vẫn đối diện với một khoảng rỗng vô hình?
Phải chăng, công thức thành công mà chúng ta đang theo đuổi đã bị thiếu mất một biến số quan trọng nhất?
Nghịch lý của người "thành đạt nhưng cô đơn"
Hãy nhìn vào cách xã hội vận hành: Chúng ta được lập trình để cạnh tranh, để chiến thắng, để mạnh mẽ. Chúng ta học cách che giấu sự yếu đuối, đeo lên những chiếc mặt nạ hoàn hảo để giao dịch với đời.
Kết quả là gì? Chúng ta có những "đối tác", những "đồng nghiệp", những "mối quan hệ xã giao", nhưng lại thiếu vắng những "con người" thực sự bên cạnh.
Thành công về danh vọng, tiền bạc có thể mang lại sự thỏa mãn nhất thời (Pleasure), nhưng Hạnh phúc thực sự (Happiness) lại đến từ chất lượng của các mối quan hệ. Và chất keo dính duy nhất để giữ chặt những mối quan hệ ấy, không gì khác, chính là Sự Đồng Cảm.
Đồng cảm: Năng lực tối thượng bị lãng quên
Nhiều người lầm tưởng đồng cảm là sự yếu đuối, ủy mị. Sai lầm! Trong thế giới hiện đại, Đồng cảm là một năng lực cạnh tranh.
Người lãnh đạo có đồng cảm không chỉ ra lệnh, họ thu phục nhân tâm.
Người bán hàng có đồng cảm không chỉ chốt đơn, họ giải quyết nỗi đau của khách hàng.
Người bạn đời có đồng cảm không chỉ sống chung nhà, họ sống chung một nhịp đập.
Nhưng đồng cảm sâu sắc – thứ giúp cuộc đời bạn trọn vẹn – không phải là những lời khuyên sáo rỗng.
“Có lẽ bạn đã gồng mình rất nhiều.” Không phải để phân tích, cũng chẳng để kết luận đúng sai, mà để thừa nhận nỗi mỏi mệt đã âm thầm ở đó từ lâu.
Khi bạn biết ngồi yên để nghe một khoảng lặng, khi bạn ngừng phán xét để đặt lòng mình vào lòng người, bạn không chỉ chữa lành cho người đối diện, mà còn lấp đầy khoảng rỗng trong chính mình. Đó là lúc bạn chuyển từ trạng thái "tồn tại một mình" sang "sống cùng nhau".
Tại sao chúng ta khao khát đồng cảm nhưng lại không thể trao đi?
Đây là nút thắt của vấn đề. Bạn muốn thấu hiểu người khác, nhưng bạn lại đang lạc mất chính mình.
Làm sao bạn có thể cảm nhận nỗi đau của người khác khi bạn đang chối bỏ nỗi đau của chính mình? Làm sao bạn có thể lắng nghe tiếng lòng của nhân gian khi tâm trí bạn đang ồn ào bởi những toan tính, âu lo và những vai diễn xã hội?
Chúng ta thiếu đồng cảm, không phải vì chúng ta vô tâm, mà vì chúng ta đã đánh mất bản thể nguyên sơ (Phiên Nguyên) của mình. Chúng ta sống quá xa rời cái "tôi" chân thật, nên chúng ta cũng chỉ chạm được vào cái vỏ bọc của người khác mà thôi.
Quay về Phiên Nguyên: Để sống sâu, sống thật và sống hạnh phúc
Cuộc đời thành công thật sự và trọn vẹn là chiếc kiềng ba chân: Thành công trong sự nghiệp - Hạnh phúc trong tâm hồn - Bình an trong mối quan hệ. Và Đồng cảm chính là nền tảng của chiếc kiềng ấy.
Nhưng hành trình đó phải bắt đầu từ việc quay vào bên trong. Tại cộng đồng Phiên Nguyên, chúng tôi tin rằng để chạm vào người khác, bạn phải chạm vào chính mình trước tiên.
Tìm về bản thể gốc để biết mình là ai, mình đau ở đâu, mình hạnh phúc vì điều gì.
Học cách gỡ bỏ mặt nạ để sống chân thành, không gồng mình, không phán xét.
Từ sự thấu hiểu bản thân (Self-empathy), dòng chảy của sự đồng cảm sẽ tự nhiên tràn sang người khác (Social-empathy).
Lời kết mở:
Có lẽ, đã đến lúc chúng ta định nghĩa lại sự thành công. Thành công không phải là đứng trên đỉnh cao và nhìn xuống, mà là có thể ngồi xuống ngang bằng để nhìn thấu và cảm thương.
Nếu bạn đang cảm thấy cuộc sống của mình "thiếu thiếu" một điều gì đó dù vật chất đã đủ đầy, có lẽ điều bạn thiếu là một hành trình quay về.
Về với Phiên Nguyên, để tìm lại mình. Về với chính mình, để thương lấy người. Và khi đó, hạnh phúc sẽ không còn là đích đến, mà là con đường bạn đi mỗi ngày.
Bạn có sẵn sàng cho hành trình tìm lại mảnh ghép cuối cùng này chưa?




Nhận xét